Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012


Mười ba cáo buộc GĐ Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng .

 Hiệp 2 : 'THÁCH ĐẤU' THỦ TƯỚNG NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM



Quanlambao - 'Hiệp sĩ' Đàm Đức Đam của chúng tôi đã chính thức đăng đàn thách đấu tranh luận công khai trên diễn đàn cùng Thủ Tướng với 09 câu hỏi đã được đặt ra. Hôm nay 'Hiệp sĩ' Trần Hưng Quốc - Người vừa trả lời phỏng vấn Báo International Business Times hôm 17/9/2012 sẽ đặt ra những câu hỏi tranh luận về những tố cáo liên quan đến gia đình Thủ Tướng cùng các Bố già lũng đoạn kinh tế đất nước.


1. Bằng cách nào mà em vợ Thủ Tướng, Trần Minh Chí và con gái Nguyễn Thanh Phượng có thể trở thành sở hữu chủ 20.000 m2 đất ‘kim cương’ tại 3A Tôn Đức Thắng từ tay Tổng cục 2? Một khu đất lịch sử của đất nước. Thủ Tướng có dám khẳng định việc này là bình thường, Thủ Tướng hoàn toàn không có ảnh hưởng gì đến thương vụ này và bất cứ cô mít, anh xoài nào cũng có thể dành được nếu đưa ra công khai đâu thầu? 
2. Nhân dân tố cáo gia đình Thủ Tướng tổ chức sòng bài trá hình bằng dự án sinh Thái U Minh Thượng và đây chính là nơi đánh bài để hợp thức hóa những đồng tiền tham nhũng, hối lộ Thủ Tướng qua ông em vợ Trần Minh Chí. Thủ Tướng có dám công bố trước nhân dân thế giới nếu chúng tôi cung cấp bằng chứng và nhân chứng, Thủ Tướng có thể đảm bảo cho nhân dân công tâm xét xử? 

3. Thủ Tướng trả lời thế nào về việc cất công lên thăm Mỏ Núi Pháo tuyên bố doạ đuổi nhà đầu tư nước ngoài ra, để rồi sau đó vài tháng Tập đoàn Masan lấy được Mỏ núi Pháo từ tay nhà đầu tư nước ngoài và xin hỏi cái hợp đồng tư vấn của Bản Việt về thương vụ Núi Pháo này là bao nhiêu? Thủ Tướng có dám khẳng định nếu Tập đoàn Masan không thông qua Nguyễn Thanh Phượng thì có thể dễ dàng đuổi nhà đầu tư nước ngoài ra để mua rẻ dự án Núi Pháo được không?

4. Thủ Tướng trả lời thế nào về việc Tập đoàn Masan của Nguyễn Đăng Quang và Hồ Hùng Anh được vay trên 2.376 tỷ đồng ưu đãi từ Ngân hàng Phát triển Việt Nam – Là Chính sách của Nhà nước chỉ tài trợ các dự án thuộc diện Quốc Kế, dân sinh và lại được bảo lãnh của Chính Phủ vay 130 triệu USD của tổ chức tín dụng nước ngoài để khai thác Núi Pháo - Mỏ Vonfram lớn thứ nhì Thế giới?

5. Tại sao Ông em ruột của cột chèo Thủ Tướng được lên giữ chức vụ Chủ tịch của Sabeco trong khi đã sử dụng công an để điều tra các vị Lãnh đạo cũ mấy năm không kết luận được và tại sao vội vã đồng thời cùng với việc phù phép giảm tỷ lệ cổ phần của nhà nước và Masan đang nhắm để cướp miếng bánh ngọt với bản hợp đồng tư vấn của cô con gái Rượu? Thủ Tướng có thể nói rằng mình vô can


6. Thủ Tướng trả lời thế nào về tố cáo: Tập đoàn Masan của Nguyền Đăng Quang và Hồ Hùng Anh cùng với Nguyễn Thanh Phượng lên kế hoạch thâu tóm GTEL và Mobifone?

7. Thủ Tướng trả lời thế nào việc Tập đoàn Masan đã thâu tóm được 51% Vinacafe Biên Hoà sau khi ký hợp đồng tư vấn trả 'công tư vấn' gần 100 tỷ đồng với Bản Việt mà không cần thông qua đấu thầu? Đây có phải là hợp đồng trá hình cho việc 'hối lộ'? Tại sao Vinacafe không được bố cáo cổ phần hoá rộng rãi cho các nhà đầu tư biết để tham gia? Thủ Tướng có dám khẳng định Vinacafe chuyển nhượng cổ phiếu cho Tập đoàn Masan là hoàn toàn tự nguyện và nếu Masan không thông qua Nguyễn Thanh Phượng thì họ vẫn thâu tóm được Vinacafe? Nếu các cổ đông Vinacafe đệ đơn tố cáo họ bị ép bán thì Thủ Tướng có huỷ bỏ thương vụ thâu tóm này mà KHÔNG quy kết họ 'phản động' và KHÔNG đẩy an ninh vào điều tra doạ nạt bắt bớ họ?

8. Thủ Tướng trả lời thế nào về dư luận tố cáo vợ chồng con gái Thủ Tướng tham gia tư vấn mua Tàu Hoa Sen cho Vinashin đã đẩy giá tăng vài chục triệu USD. Tương tự, Thủ Tướng trả lời thế nào về dư luận tố cáo vợ chồng con gái Thủ Tướng tham gia tư vấn mua ụ nổi và tàu già cỗi hư hỏng cho Vinalines góp phần vào sự phá sản của Vinalines và Dương Chí Dũng bị bắt. Thủ Tướng có đồng ý chỉ đạo cơ quan điều tra và Bộ ngoại giao gởi công hàm cho các nước bạn tham gia điều tra làm rõ sự tố cáo này?

9. Bằng Hợp đồng tư vấn với Bản Việt được trả hàng trăm tỷ đã giúp Holcim mua được nhà máy xi măng Cotec với giá rẻ mạt bằng 50% thị trường vào năm 2010 mà không cần phải thông qua đấu thầu. Đây có phải là một dạng trá hình hối lộ và mua bán lợi thế con gái Thủ Tướng? Thủ Tướng có dám chắc rằng bất cứ một công ty Mít, xoài, ổi nào cũng có thể thực hiện được phi vụ này? 

10. Tại sao Bản Việt có thể mua lại được cổ phần của Ngân hàng Gia định từ Vietinbank bằng đúng mệnh giá để trở thành sở hữu chủ của Ngân hàng Gia Định mà sau này được đổi tên thành Ngân hàng Bản Việt với lô -gô là con Phượng bay lên! Thủ Tướng có dám đoan chắc rằng: Nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con gái Thủ Tướng thì Vietinbank này có dễ dàng chuyển nhượng cổ phần bằng mệnh giá mà mình đang nắm giữ cho Bản Việt không? 

11. Tại sao Vietcombank lại ưu ái tham gia 30% vào Ngân hàng Gia định với giá mua bằng 1.7 lần vào tháng 9/2011 từ Nguyễn Thanh Phượng và Bản Việt khi mà Ngân hàng này là một ngân hàng nhỏ, mất thanh khoản, trong khi với giá cổ phiếu như vậy Vietcombank thừa sức để có thể tham gia vào những ngân hàng tốt hơn trên sàn chứng khoán như Sacombank? Và khi đã trở thành cổ đông chiến lược thì đã rót cho NH Bản Việt vài chục ngàn tỷ đồng. Thủ Tướng có dám khẳng định rằng Nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con gái Thủ Tướng thì Vietcombank sẽ tham gia mua cổ phiếu giá cao và 'ưu ái' rót tiền cho vay Liên ngân hàng như vậy không? 



12. Chúng tôi tố cáo Nguyễn Thanh Phượng đã nhận 1500 tỷ đồng từ Trầm Bê gián tiếp góp phần cho việc thâu tóm Sacombank. Thủ Tướng trả lời thế nào về việc này?



13. Theo 19 Điều Đảng Viên không được làm, đề nghị Thủ Tướng trả lời mình đã vi phạm bao nhiêu điều? Việc con gái Thủ Tướng tham gia hoạt động kinh tế thuộc phạm vi Thủ Tướng quản lý có vi phạm Nghị Quyết TƯ về chỉnh đốn Đảng không? Có đúng Thủ Tướng đã trả lời "Con cái lớn làm ăn thì phải tự chịu trách nhiệm trước pháp luật"?
Còn tiếp 
Quan làm báo - Trần Hưng Quốc
Xem :   Bộ Mặt thật của Nguyễn Tấn Dũng trong vụ cưỡng chiếm đất Văn Giang .

Thòng lọng QLB xiết cổ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

'THÁCH ĐẤU' THỦ TƯỚNG VỀ NGUYỄN VĂN HƯỞNG

Quanlambao - Việc Thủ Tướng tiếp tục sử dụng Tướng Nguyễn Văn Hưởng một kẻ khét tiếng tàn bạo và bẩn thỉu của Bộ Công An làm Cố vấn đã gây nhiều nghi vấn về động cơ của Thủ Tướng. Hôm nay 'Thám tử' Trần Quốc Toản của chúng tôi tiếp tục 'thách đấu' Thủ Tướng bằng những câu chất vấn về các vụ án Bất bình thường và khuất tất gây nghi ngờ trong Nhân dân về Tướng về hưu, ông 'Cố vấn Thủ Tướng' Nguyễn Văn Hưởng:

1. Tướng Hưởng trong quá khứ đã thuê người nhận tội cứu con trai Thủ Tướng Phan Văn Khải thoát tội giết người, sau đó chính Hưởng đã thu xếp đánh đổi với Chính Phủ Úc để đưa 'kẻ nhận thế' sang định cư xoá sạch dấu vết. Đây là hành động bán nước, hại dân, bán rẻ quyền lợi Quốc gia vì cá nhân của Hưởng và Phan Văn Khải. Khi đó Thủ Tướng đang giữ vị trí Phó Thủ Tướng và chính ngài là người với nghiệp vụ công an của mình đã nắm rõ và báo cáo toàn bộ sự việc cho Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh và 'chỉ điểm' để TC2 thu thập bằng chứng tội lỗi này của Hưởng và Phan Văn Khải. 

Xin hỏi:
- Vậy tại sao khi đã lên giữ cương vị Thủ Tướng ngài đã không làm gì mà lại tiếp tục ưu ái, trọng dụng Tướng Hưởng? 
- Phải chăng Thủ Tướng đang dùng gót chân A-Sin của Hưởng để phục vụ cho kế hoạch bẩn thỉu của chính mình?
2. Vụ án Giết Thứ Trưởng Bộ công an: Chính Phó Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng là người đã chỉ điểm cho TC2 thu thập chứng cớ và báo cáo cố vấn Lê Đức Anh tố cáo Phan Văn Khải và Nguyễn Văn Hưởng, do vậy với đầy đủ chứng cớ đã có, Nguyên Chủ tịch nước, đại tướng Lê Đức Anh kết án Nguyễn Văn Hưởng “Chính là người đã đầu độc giết chết Tướng Tư Rop – Thứ trưởng Bộ Công an”.

Xin hỏi:
Thủ Tướng trả lời thế nào khi đã lên vị trí Thủ Tướng thì đã không tiếp tục đưa vụ án ra ánh sáng mà lại trọng dụng Hưởng?
- Tướng Hưởng có phải chính là lá bài "I scratch your back, you scratch mine" - "Tôi gãi lưng anh, thì Anh gãi lưng tôi" không? 

3. Dư luận trong nhân dân âm ỉ về việc cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt bị đầu độc sau khi kiên quyết phản đối Đề án sát nhập Thủ Đô của Chính Phủ, có thể làm phá sản kế hoạch của những nhóm lợi ích buôn bán cơ chế hưởng lợi từ đất đại hàng chục hàng trăm tỷ đô la. Ngay tại Quốc Hội đợt thăm dò cũng bị thất bại, sau đó Thủ Tướng đã cho Lực lượng an ninh 'ra quân' 'ép' các Đoàn Đại biểu phải bỏ phiếu thông qua. Rất nhiều Đại biểu khoá 12 có thể làm chứng về vấn đề này.

Xin hỏi:

- Thủ Tướng cho biết về tố cáo Tướng Nguyễn Văn Hưởng đã thực hiện mệnh lệnh của ai để đầu độc Nguyên Cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt? 
- Thủ Tướng đã làm gì trước những tố cáo và dư luận âm ỉ trong nhân dân, làm rõ Vụ án đưa kẻ Thủ ác của dân tộc ra trước vành móng ngựa để Cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt có thể ngậm cười nơi chín suối?

4. Vụ án Văn Giang, cũng là một vụ án về đất đai nhưng đã bị Thủ Tướng hành xử trái ngược 180 độ so với vụ án Tiên Lãng gây bất bình và không thể ngăn được sự nghi vấn Thủ Tướng có dính liu vào dự an Eco Park.

Xin hỏi:
- Thủ Tướng đã cho điều tra việc tố cáo chính Nguyễn Văn Hưởng đã điều 3000 cảnh sát xuống đàn áp dân tại Văn Giang?
- Ai là người đã cấm các Báo chí Lề Đảng không được đăng tải về việc cảnh sát đàn áp dân? Phải chăng vì Chủ dự án chính là con gái rượu và Tướng Hưởng là chủ sở hữu dự án Eco Park?
- Tại sao chủ dự án thuê côn đồ đánh dân dã man mà đến nay bị trôi vào quên lãng?
- Chưa có một dự án nào của Việt Nam có hàng trăm cây cổ thụ hàng vài trăm năm tuổi của khắp cả nước được mang về trồng tại Eco Park, thậm chí có cây cổ thụ vẫn còn mang 'quả bom sịt' của chiến tranh ở rừng Trường Sơn. Rõ ràng đây là một tội ác phá hoại thiên nhiên, phá hoại rừng mà các bằng chứng hiển hiện tại Eco Park. Tại sao Thủ Tướng không cho truy tố trước pháp luật? Được biết, hàng trăm cây cổ thụ này là nhờ chính Tướng Nguyễn Văn Hưởng đã dùng chức vụ và ' sự tàn bạo khét tiếng của mình' buộc các đệ tử đánh cắp từ trong rừng mang về trồng tại đây? Vậy Thủ Tướng đã làm gì và Tại sao lại ưu ái xuống thăm dự án này vào ngày nghỉ cuối tuần không kèn, không trống? Liệu nếu dự án này của một Nhà đầu tư khác không liên quan có được hưởng ưu ái như vậy không?
- Tại sao Ban lãnh đạo Hải Phòng bị kiểm điểm mà Ban lãnh đạo Hưng Yên lại vô can trong khi việc đàn áp dân tại Văn Giang tàn ác và vi phạm pháp luật còn nghiêm trọng hơn gấp nhiều lần?

5. Vụ án Vinashin: Chính Cục trưởng Cục An Ninh của Bộ Công An, người đã chứng kiến cảnh Phạm Thanh Bình được đưa vào an dưỡng tại Bộ Công An, hàng ngày có người phục vụ rượu thịt đến nỗi Phạm Thanh Bình phải kêu lên với Tướng Hưởng "Anh cho em làm gì chứ ở trong này em béo ra mất....".

Xin hỏi:
- Vậy Phạm Thanh Bình bị bắt vào tù hay chẳng qua Thủ Tướng cho mang đi l'ánh nạn' trước vì sợ nếu để 'người khác' bắt được?
- Tại sao sau khi ông Cục Trưởng Tuyên tiết lộ ra 'bí ẩn của Thủ Tướng và Tướng Hưởng' qua 'câu nói nổi tiếng của 'Tù nhân' Phạm Thanh Bình thì ngay lập tức chưa tới 01 tháng bị 'đuổi' đi Tây nguyên và một Cục trưởng đệ tử của Hưởng mới về thay thế?

6. Vụ án Bố già Kiên: Ngay sau khi Nguyễn Đức Kiên bị bắt, Tướng Nguyễn Văn Hưởng ngồi tại phòng làm việc mà ông ta chây ỳ không chịu trả lại cho Bộ Công An dù đã về hưu, cố tình mở cánh cửa, gọi điện quát tháo, chửi Thứ Trưởng Tướng Phạm Quý Ngọ "Đ.M mày, tại sao mày bắt mà không báo cho tao...." vừa để uy hiếp những cán bộ cấp dưới vừa can thiệp trắng trợn vào việc thi hành pháp luật của Bộ Công An. Tất cả sự việc này cả Bộ công an đều có thể làm chứng. Đồng thời trước ngày Nguyễn Đức Kiên bị bắt 2 ngày 'cố vấn' Nguyễn Văn Hưởng lén lút gặp bố già tại quán cà phê.

Xin hỏi:
- Tại sao Tướng Hưởng - Một ông cố vấn của Thủ Tướng đã lợi dụng chức vụ cố vấn để can thiệp bao che cho đường dây các bố già tham nhũng, lũng đoạn đất nước một cách công khai, trắng trợn. Trong thời gian qua Hưởng đồng thời cũng là cố vấn hưởng lương và lợi ích từ bố giá Kiên, vậy thì việc can thiệp trắng trợn của y rõ ràng là bằng chứng quan trọng, vậy tại sao Hưởng không bị bắt ngay để phục vụ điều tra cùng vụ án bố già Nguyễn Đức Kiên? 
- Một ông cố vấn ngang nhiên chửi một Thứ trưởng đương chức, ai đã bao che cho ông ta để dám làm như vậy mà đến nay Hưởng vẫn nhởn nhơ, thậm chí còn tháp tùng Thủ Tướng đi Trung Quốc, gặp Tập Cẩm Bình vào ngày 21/9/2012 vừa qua?

7. Tướng Hưởng quan hệ bất chính với Hồ Thị Thu Hồng suốt 20 năm qua và biến mối quan hệ này trở thành đường dây làm ăn, chạy án, bao che tội phạm, tống tiền các Doanh nghiệp, các nhà đầu tư nước ngoài mới vào Việt Nam, đặc biệt trong giai đoạn đầu những năm 90, Hưởng công khai xin tiền các nhà đầu từ phải cống nộp cho y để lấy tiền xây nhà cho Hồ Thị Hồng. Mối quan hệ Tình - Tiền bất chính này hàng ngàn Cán bộ lực lượng công an đều biết rõ.

Xin hỏi:
- Thủ Tướng có biết về mối quan hệ Tình - Tiền và móc nối làm ăn bẻ cong pháp luật từ 20 năm qua này không? Có thể nào một người đã từng đi lên từ 'Công an' mà không biết rõ mọi uẩn khúc trong cuộc đời cố vấn của mình hay vì đó cũng chính là điều 'tương đồng, tương ý' để trở thành 'Ông cố vấn ' Thủ Tướng?
- Thủ Tướng là người trực tiếp Quản lý Bộ Công An, cũng là người nắm rõ cả quá khứ và hiện tại về Hưởng, tại sao trước hành động tha hoá của Hưởng có hệ thống mà Thủ Tướng vẫn dung dưỡng?

8. Tiết lộ bí mật Quốc gia: Việc Nguyễn Như Phong và Hồ Thị Thu Hồng ngang nhiên công bố trên Petrotimes và trên Blog Beo băng ghi âm những buổi làm việc của Tướng Nguyễn Văn Hưởng khi còn giữ chức vụ Thứ Trưởng Bộ Công An với Đại sứ và Thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ, là HÀNH ĐỘNG TIẾT LỘ BÍ MẬT QUỐC GIA, GÂY HẬU QUẢ ĐẶC BIỆT NGHIÊM TRỌNG ĐẾN LỢI ÍCH CỦA ĐẤT NƯỚC VÀ MỐI QUAN HỆ VỚI HOA KỲ VÀ TRUNG QUỐC.

Xin hỏi:
- Tại sao Thủ Tướng ngoảnh mặt làm ngơ để ông cố vấn của mình bán rẻ đất nước chỉ vì 'cay mũi' một câu tiết lộ của BBC rằng 'Đại sứ Mỹ chê Tướng Hưởng"?
- Tại sao Nguyễn Văn Hưởng và đồng bọn không bị đưa ra xét xử khi ông ta công khai tiết lộ bí mậtt Quốc gia? Trách nhiệm của Thủ Tướng liên đới trong việc này như thế nào? Một ông cố vấn Thủ Tướng phạm tội phản quốc như vậy mà vẫn được bao che thì có phải đó chính là do Thủ Tướng là đồng phạm?

9. Bắt giữ Phạm Chí Dũng: Phạm Chí Dũng đã bị Tướng Hưởng và Trần Quốc Liêm - em vợ Thủ Tướng đã chỉ đạo Công An TP. HCM bắt giữ với tố cáo "Là chủ quan làm báo! Thực chất Phạm Chí Dũng chưa bao giờ gởi bài cho Quan làm báo và sau nhiều tháng bắt giữ Phạm Chí Dũng Quan làm báo vẫn hoạt động bình thường và thứ hạng từ chỗ xếp trên 500 thì nay đã dưới 80 theo xếp hạng của Alexa.

Xin hỏi:
- Tại sao Thủ Tướng có thể cho phép bắt giữ người một cách 'mơ hồ', thiếu chứng cứ như vậy?
- Việc Beo Hồng - Tình nhân của Nguyễn Văn Hưởng tung tin Phạm Chí Dũng đã từng là thư ký của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và sự bắt bớ này có phải có sự liên quan nhằm bôi nhọ CTN?
- Tại sao Phạm Chí Dũng vẫn chưa được thả tự do? Phải chăng bắt bớ chỉ vì để trả mối thù cá nhân về những bào báo đanh thép của Phạm Chí Dũng lột tả một phần sự thất bại của Thủ Tướng trong điều hành nền kinh tế đất nước, về sự đổ vỡ của các Doanh nghiệp, về nợ xấu, về bàn tay của 'nhóm bố già lợi ích', về những tham nhũng của các Tập đoàn nhà nước và tham vọng làm Tổng thống của chính Thủ Tướng và kéo theo tamnhin.net bị đóng cửa?
- Tại sao Tướng Hưởng có thể lộng hành bất chấp pháp luật như vậy trong vai trò 'Ông cố vấn của Thủ Tướng'? 

10. Vụ Bắt cóc 02 nhân viên vô tội vào ngày 5/9 vừa qua trên đường phố và sau đó đã biến thành có tội 'tiết lộ bí mật Quốc gia' và ' Xâm phạm quyền lợi người khác' đối với nhân viên của Công ty đầu tư Sài gòn và công ty Tân Tạo rõ ràng là hành động phạm pháp, có dấu hiệu ép cung, lập hồ sơ giả mạo. Tướng Hưởng đã thực hiện mệnh lệnh của ai hay chính Tướng Hưởng là chủ mưu của những vụ bắt cóc vô cùng khuất tất như hành động của những kẻ Mafia và đó cũng là cách Hưởng đã bắt Lâm Minh để bịa đặt ra vụ án 'Tiết lộ bí mật Quốc gia' năm 1997 và sau đó đã bị vạch trần. Sau 15 năm, Hưởng và tay chân tiếp tục hành động như nhưng kẻ giang hồ mà KHÔNG MỘT NGƯỜI DÂN NÀO CÓ THỂ TƯỞNG TƯỢNG ĐƯỢC NÓ ĐÃ XẢY RA TẠI THẾ KỶ 21.
Chưa hết, Hưởng tiếp tục cho tay chân liên tục doạ nạt gia đình nạn nhân "Nếu thuê luật sư thì sẽ biết tay với chúng tôi ..." làm cho người dân sợ hãi không dám thuê luật sư để vạch mặt sự phạm pháp và thủ đoạn đê hèn giả mạo của chúng.

Xin hỏi:
- Dư luận cả nước cho rằng Thủ Tướng đứng sau các vụ án này để nhằm đánh vào CTN, làm cho nhân dân run sợ không dám đứng lên ủng hộ CTN vạch trần hệ thống lũng đoạn, tham nhũng của các bố già và con gái Thủ Tướng. Thủ Tướng nói gì về điều đó?
- Nếu cho rằng mình không liên quan, Tại sao Thủ Tướng không cho điều tra việc tố cáo liên qua đến 02 vụ bắt cóc này?
- Nếu thật sự những nhân viên vô tội này phạm tội thật sự sao không được Viện Kiểm sát phê chuẩn và thực hiện lệnh bắt giữ theo luật pháp mà phải đón lõng dọc đường, dùng an ninh mặc thường phục tống nạn nhân vào xe đưa đi mất tích nhiều ngày trước khi có lệnh của cơ quan công an khám xét, bắt người? Phải chăng mục đích để lập hồ sơ giả, biến không thành có bằng nhục hình?
-- Thủ Tướng có tin rằng sự man rợ bắt người vô tội phục vụ cho mưu đồ chính trị này sẽ che dấu mãi được không?

11. Có thông tin báo rằng Hưởng đã có hộ chiếu Nam Phi cùng cơ sở chuẩn bị sẵn để khi BCT bỏ phiếu nếu Thủ Tướng thất bại thì sẽ 'chuồn' sang Nam Phi chốn chạy. Với cương vị nắm toàn bộ lực lượng an ninh Quốc gia hàng nhiều chục năm cùng toàn bộ bí mật Quốc gia cùng đường dây tình báo ngoại tuyến tại Hải Ngoại, việc Hưởng chốn chạy sẽ đe doạ nghiêm trọng đến an ninh của Tổ Quốc. Với những hành động Hưởng đã làm trong quá khứ có thể thấy Hưởng sẽ sẵn sàng bán rẻ Tổ Quốc để kiếm một chỗ dung thân cho chính y.

Xin hỏi:
- Thủ Tướng đã làm gì để ngăn chặn điều này xảy ra?
- Nếu Hưởng chốn chạy thì Thủ Tướng có lãnh chịu trách nhiệm không? Thủ Tướng có dám cam kết Hưởng sẽ không thể chốn thoát để có cơ hội tiếp tục phản bội đất nước và bán rẻ lợi ích của dân tộc?

Có lẽ tội ác của Nguyễn Văn Hưởng thì có thể kể ra đến mười năm cũng không hết. Không một ai của Bộ công an không biết về sự tàn ác, lưu manh, côn đồ, tham lam, mưu mô, xảo quyệt, độc ác, phản trắc, bán nước khét tiếng suốt 20 năm qua của Nguyễn Văn Hưởng. Song Thủ Tướng vẫn trọng dụng Tướng về hưu Nguyễn Văn Hưởng và gần đây nhất dù gần đây nhất có dư luận nói rằng BCT đã yêu cầu chấm dứt 'chức vụ cố vấn'. Tại sao Hưởng vẫn lộng hành và sánh vai cùng Thủ Tướng đi Trung Quốc hội kiến Tập Cầm Bình???

Ông bà ta có câu "NGƯU TẦM NGƯU, MÃ TẦM MÃ". THỦ TƯỚNG NGHĨ SAO VỀ CÂU NÀY?

Còn tiếp
Thám tử Trần Quốc Toản - Quan làm báo

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Không thể nói lý lẽ với cộng sản


Mạnh Tường: Không thể nói lý lẽ với cộng sản


Mạnh Tường (Danlambao) - Chấm dứt phiên tòa hài hước, kết án ba nhà báo tự do, các tổ chức nhân quyền, cơ quan truyền thông quốc tế, chính phủ các nước như Hoa Kỳ, Cộng đồng châu Âu... đều lên tiếng phản đối cách thức mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam "bịt miệng" người dân bằng nhà tù, bằng sự hành hạ các tù nhân lương tâm sau song sắt và khủng bố thân nhân họ ở bên ngoài.

Một phiên tòa với bản án 26 năm tù giam, 13 năm tù nhà, chỉ diễn ra chóng vánh không đầy 5 tiếng. Trong phiên tòa các người được xem là bị can, bị cáo (thật ra là những người yêu nước chỉ phát biểu một cách ôn hòa chính kiến) không được biện hộ cho các hoạt động của mình, luật sư thì bị hạn chế tranh tụng với công tố để giải tội cho thân chủ. Bên ngoài phiên tòa "công khai" thì an ninh, cảnh sát, dân phòng... công khai đánh đập, bắt bớ người dân đến tham dự, ngay cả thân nhân của người bị xét xử cũng bị câu lưu tại nhà, tại đồn công an nhằm không cho họ đến quan sát tiến trình xét xử. 

Cộng sản Việt Nam đang làm trò gì vậy? Những đàn áp như thế có ngăn cản được sự mục nát trong hệ thống độc tài đảng trị, có làm chùn bước người dân ngày càng có nhiều người dấn thân vào con đường tranh đấu khó khăn để mưu cầu hạnh phúc cho mình? Hay là những tên lãnh đạo cộng sản Việt Nam đang điên cuồng trong việc "ăn thịt" lẫn nhau, nên lấy sinh mệnh của người dân để trút nổi hằn học? Chúng cấm người dân đọc báo "lề dân" trên internet trong khi đó Hội đồng nhân quyền vừa thông qua Nghị quyết công nhận quyền sử dụng internet để biểu lộ chính kiến. Chúng đòi xử lý báo này báo nọ vì phơi bày tội ác, xảo trá của chúng quá chính xác và cụ thể. Chúng làm được không? Chúng xử lý được không? Chúng có thể đến Hoa Kỳ, châu Âu để bắt giữ những người đang quản lý blog, web... như chúng đã làm với những nhà tranh đấu ở Campuchia, Lào, Thái Lan...? Dân tộc Việt Nam đâu phải chỉ có 90 triệu dân trong quốc nội mà còn gần 4 triệu người khắp nơi trên Thế giới, người dân Việt tị nạn cộng sản có thể để yên cho chúng hành động ngang nhiên như trên hang ổ của bọn chúng chăng?

Chính phủ các nước yêu chuộng dân chủ không nên nhân nhượng với bọn cộng sản khát máu thêm nữa, đừng nên hy vọng chúng thay đổi để trở thành những ông Bụt nhân hậu. Bản chất của chúng là đàn áp để tồn tại và muôn đời chúng vẫn là như vậy. Cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói một câu bất hủ "đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm". Hãy dành cho chúng những hình phạt nặng nề về kinh tế, về bang giao...ngày nay cộng sản Việt Nam đã trở thành những tên trọc phú giàu có, đánh vào kinh tế chính là đánh vào túi tham của chúng, đánh vào yếu huyệt của chúng, người dân đen đã quá nghèo và chịu đựng nên họ chỉ cố gắng thêm vài năm để có thể kết thúc cộng sản. Chúng cô lập các nhà tranh đấu trong nước thì quốc tế hãy cô lập chúng trên phương diện ngoại giao. Chúng ta cùng nhìn vào tấm gương Myanma để thấy tác dụng của việc cấm vận toàn diện là như thế nào, những kẻ khát máu nhất cũng phải cúi đầu.

Bọn chóp bu cộng sản Việt Nam đang điên cuồng. Chúng ta thách thức bọn chúng xây thêm nhà tù, bắt thêm người yêu nước... con số những người bị bắt, bị kết án ngày càng đông thêm hàng ngàn, hàng vạn người.... thì bên ngoài nhà tù sẽ có hàng trăm ngàn, hàng triệu người trở thành những người đối lập với chế độ cộng sản. Khi lượng đã đủ chắc chắn sẽ có chuyển biến về chất. Lúc đó tự người dân vùng lên kết thúc chế độ phi nhân cộng sản. Cách mạng Á-Rập không là nguyên mẫu cho cách mạng Việt Nam nhưng chúng ta có thể thấy tinh thần của Mùa xuân Á-rập cũng chính là tinh thần, sự khao khát của người dân Việt Nam: muốn xóa bỏ một chế độ cộng sản hung bạo, tàn ác nhất của nhân loại.

Nhà nước Hoa Kỳ không nên cho cộng sản Việt Nam hưởng ưu đãi thuế quan (GSP), không nên cho chúng tham gia vào TTP (Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương)... nền kinh tế Việt Nam đã chết lâm sàng. Chúng giàu có trên mồ hôi và nước mắt (có cả xương máu) của dân đen, cho chúng ưu đãi là giúp chúng tồn tại, là kéo dài sự đau khổ của người dân thêm nữa. Chúng đang hy vọng sẽ có luồn sóng đầu tư từ Nhật bản vào Việt Nam sau khi có những vụ bạo động chống Nhật tại Trung quốc. Hoa kỳ cần phải khuyên đồng minh thân cận của mình rằng, nếu không muốn thấy hình ảnh ở Trung quốc sẽ diễn ra một lần nữa tại Việt Nam thì nên suy nghĩ "bảy lần" trước khi có quyết định đầu tư vào Việt Nam. Hiện tượng đập phá các cơ sở kinh doanh của người Nhật, không phải chỉ đơn thuần là hành động thù hằn người Nhật hay là biểu hiện bảo vệ chủ quyền trong việc tranh chấp Điều Ngư/Senkaku mà có cả hành động trút nổi bực dọc vào chế độ Trung cộng. Chính phủ và Quốc hội Hoa Kỳ hãy chính thức đưa cộng sản Việt Nam vào danh sách đen của những kẻ vi phạm nhân quyền thông qua dự án luật 1401 mà Hạ viện Hoa kỳ với 99,99% tán thành, đó là cây gậy dành cho những kẻ cứng đầu độc ác.

Đừng nói Việt Nam là an toàn, an ninh, là điểm đến của đầu tư, du lịch. Phần tảng băng chìm vẫn là một bí hiểm cho những ai tin vào những lời dối trá của cộng sản Việt Nam. Một khi 90 triệu dân (trừ mấy tên đảng viên cộng sản mù quáng) đứng lên thì đừng nói chi mấy cái nhà tù được xây dựng vội vã, rút ruột công trình còn có thể đứng vững trong vài giờ. Cộng sản Việt Nam đang rất cần sự ủng hộ của quốc tế, cần đồng đô-la, cần vũ khí hiện đại (đàn áp người dân là chính)...còn quốc tế thì cần chi cái thây ma đang thối rửa ở Ba Đình. Do đó, không nên cho chúng cơ hội để kéo dài tiến trình phân hủy cái xác ướp đã không còn xử lý được, mà kết thúc sớm bọn chúng là giải phóng cho một trong những dân tộc bị đày đọa dưới gông xiềng cộng sản hàng chục năm qua. Ác lai ác báo, cộng sản Việt Nam khó thoát được câu ngạn ngữ này.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Diễn Từ Của Đồng Chí Tổng Bí Thư


Sep 24, '12 11:24 AM
for everyone

Diễn Từ Của Đồng Chí Tổng Bí Thư

Đón Tiếp Ngoại Trưởng Mỹ


Thưa các đồng chí và bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn,
Thay mặt các đồng chí Ủy viên Bộ chính trị Đảng CSVN đang có mặt và không có mặt hôm nay, và nhân danh cá nhân là Tổng bí thư Toàn Đảng, tôi trân trọng gửi đến bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn lời chào đoàn kết và thân ái. Chúc mối quan hệ tốt đẹp và đang trên đà khắng khít giữa hai Đảng, ậy, a-hèm, giữa hai nước chúng ta ngày càng phát triển, sớm đi vào gắn bó, mãi mãi giúp đỡ nhau để cùng vững bước trên con đường toàn cầu hóa, với sứ mệnh cao cả gìn giữ hòa bình thế giới, tôn trọng độc lập dân tộc cùng các vùng lãnh hải riêng tư, tôn trọng mọi hình thái dân chủ đặc thù của từng nước, và tôn trọng mọi sự khác biệt giữa các chủ nghĩa thần kỳ.
Trong không khí tin cậy, thắm tình bạn mới, quên mối cựu thù, tôi long trọng đánh giá cao vai trò tích cực của cá nhân Bà Bộ trưởng và phu quân – cựu Tổng thống Biêu Cờ-lin-tơn – trong việc thúc đẩy quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa hai nước. Đồng thời, thẳng thắn trao đổi cùng bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn một số ý kiến chung quanh vấn đề liên hệ hữu cơ giữa chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa tư bản và không loại trừ chủ nghĩa bành trướng.
Đây là một đề tài lý luận và thực tiễn rất cơ bản, quan trọng, nội dung rất rộng lớn, phong phú và phức tạp, có nhiều cách tiếp cận khác nhau, đòi hỏi phải có sự nghiên cứu rất công phu, nghiêm túc, tổng kết thực tiễn một cách sâu sắc, khoa học. Tôi chỉ xin đề cập một số khía cạnh từ góc nhìn thực tiễn của Việt Nam để bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn nắm vững ý nghĩa, rộng đường tham khảo, và cùng mạnh dạn trao đổi. Tức là cũng chỉ tập trung vào trả lời mấy câu hỏi: Chủ nghĩa xã hội là gì? Vì sao Việt Nam lựa chọn và xây dựng con đường xã hội chủ nghĩa? Thực tiễn công cuộc đổi mới, đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trong 25 năm qua có ý nghĩa gì và đặt ra vấn đề gì? Sau cùng là những phạm trù nào mà Việt Nam và Mỹ có thể hợp tác chặt chẽ hơn nữa để thực hiện sứ mệnh cao cả vừa mới nói trên.
- ¥€$ -
Trước tiên, để trả lời câu hỏi “Chủ nghĩa xã hội là gì?”, xin ngắn gọn thưa ngay:
Một là: Xã hội XHCN là một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người. Bằng chứng là ở VN, ngoài những cuộc tụ tập không được phép của nhà nước, thì xưa nay không hề có đình công hay biểu tình gì sất. Tức là nhân dân VN không hề biết bức xúc. Ngược lại, chúng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ quan niệm phẩm giá con người nằm trên mặt con người. Như vậy, đạp vào mặt dân hoàn toàn không có nghĩa là chà đạp nhân phẩm hay dân phẩm. Và đó chính là sự khác biệt truyền thống giữa văn hóa Đông-Tây mà chúng tôi cần nhấn mạnh.
Hai là: Trong xã hội XHCN, sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội. Bằng chứng là VN được xếp hạng hạnh phúc thứ nhì trên toàn thế giới, cũng có nghĩa là nhân dân VN luôn luôn vui vẻ hy sinh trả nợ giúp cho tất cả những tập đoàn kinh tế không may bị thua lỗ và rất đáng tội nghiệp. Người VN chúng tôi có câu ca dao rất hay, có khi người Mỹ cần sớm tiếp thu cho sự ổn định của chính nước Mỹ, là: Nhiễu điều phủ lấy giá xăng – Làm dân phải biết cắn răng qua ngày…
Ba là: Xã hội XHCN là một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của cá nhân và các phe nhóm. Như vậy, phải hiểu rằng những cái gọi là thiếu thân thiện nội bộ giữa các đồng chí Ủy viên Lãnh đạo có mặt hay vắng mặt tại đây hôm nay… chỉ là lời ong tiếng ve của đám quần chúng thị phi vô công rỗi nghề và …vô trách nhiệm. Đặc biệt là những chuyện vô căn cứ, thiếu cơ sở, về những thứ “bánh ít/bánh quy” giữa đồng chí chủ tịch nước và đồng chí thủ tướng, đều là sản phẩm “hòn đất/hòn chì” của bọn quan làm báo/dân làm báo, tức là chỉ ngang hàng với đám qui-ki-lích bên quý quốc, không đáng tin cậy như dàn báo chính thống của nhà nước chúng tôi.
Bốn là: Trong xã hội XHCN, sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường. Bằng chứng là chúng tôi vẫn còn đang tập trung nỗ lực tham khảo khắp thế giới xem nơi đâu có loại kỹ thuật siêu đẳng về trại tù chung thân cấm cố điện hạt nhân, sao cho nổ lò mà khói phóng xạ vẫn không thể sổ cùm tháo cổng được. Chứ như Chẹt-nô-bờn thì phải nói là các đồng chi KGB vẫn còn …sơ đẳng quá.
Năm là: Xã hội XHCN là một xã hội tự xây dựng một hệ thống chính trị tam quyền tập trung thống nhất chuyên chính mà mọi người vẫn nghe nói hay đọc thấy mỗi ngày rằng quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có. Bởi lẽ, nhân dân, ngoài răng với lựu đạn, thì còn cóc gì mà gọi là giàu có! Tóm gọn lại, theo đúng lý thuyết vừa dẫn thì rõ ràng đó là một xã hội dân chủ.
Và để khỏi phải mất thêm nhiều thì giờ quý báu của nhau, có lẽ chúng tôi chỉ cần trích lại ở đây một câu danh ngôn vượt thời gian và vượt cả không gian VN: “Dân chủ ở Việt Nam cao hơn gấp vạn lần dân chủ các nước tư bản”. Vâng, tác giả câu danh ngôn đó là bà Phó chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Thị Doan.
- ¥€$ -
Kế đến là câu hỏi: “Vì sao Việt Nam lựa chọn và xây dựng con đường xã hội chủ nghĩa?“. Phải phân định thật rõ ngay đây, rằng, khi bảo “Việt Nam lựa chọn”, có nghĩa là toàn bộ nhân dân Việt Nam đã được một đảng phái chính trị tối cao đại diện cho cả quá khứ, hiện tại và tương lai đời đời của họ lựa chọn giúp, theo đúng ý nghĩa và sứ mệnh cao cả từng được ghi chép hẳn hoi vào điều 4 hiến pháp, tức là, “du nô”, luật mẹ của các thứ luật con đã định sẵn tội danh cho mọi người. Còn ưu việt hơn cả Luật Trao Quyền, tên chính thức là “Luật Phòng Chống Tai Họa Của Nhân Dân & Đế Chế” năm 1933 của Hitler. Cần phải quán triệt rằng đó là lý do chính yếu của sự lựa chọn con đường XHCN. Bởi nếu không, thì hiến pháp VN sẽ thiếu hẳn cái điều chủ chốt cực kỳ quan trọng để gắn liền hiến pháp với chính cương vắn tắt lẫn dài dòng. Còn mọi thứ khác đều có thể được coi là phụ phẩm, giống như thịt vụn làm xúc xích bên quý quốc, thí dụ như nhân quyền và dân quyền, chẳng hạn. Nhân đây cũng xin mạnh dạn giới thiệu đến bà Ngoại trưởng một thành ngữ được đặt ngang hàng với nhân sinh quan, à không, phải nói chính xác là được đặt ngang hàng với định mệnh dân tộc Việt Nam anh hùng của chúng tôi là “Không Có Gì”. Chỉ cần nói ba từ thiêng liêng đó thôi là cả thế giới đều phải nhớ đến và cúi đầu khâm phục vị danh nhân cận đại của VN mà suýt chút nữa cơ quan UNESSCO đã long trọng đưa vào hàng danh nhân thế giới.
Hãy nhìn quanh để thấy rất rõ là: Các nước xã hội chủ nghĩa khác tại Châu Á vẫn tiếp tục con đường tiến lên phía trước. Nhiều đảng cánh tả, các phong trào nhân dân tiến bộ các nước tại các châu lục ngày càng giương cao khẩu hiệu đấu tranh vì chủ nghĩa xã hội và xác định ngày càng rõ rằng đây là sự lựa chọn duy nhất đúng để vượt qua những bế tắc của mô hình phát triển đang khủng hoảng hiện nay. Đó là những bằng chứng đầy khích lệ về sức sống của chủ nghĩa xã hội. Và, vừa là bằng chứng, lại vừa là động lượng mạnh mẽ giúp lãnh đạo VN nhất định chọn và quyết tâm giữ con đường XHCN.
Như vậy, chúng tôi tin rằng bà Ngoại trưởng có thừa thông minh để hiểu rằng chúng tôi đã xây dựng xã hội XHCN ở VN như thế nào. Nói cách khác, bằng cách nào mà chúng tôi đã vô cùng hãnh diện đặt tên nước là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đừng vội nhếch mép cười mỉa là chúng tôi đánh rơi từ Dân Chủ trong quốc hiệu trước (VNDCCH) để “côm ấp” với cái quốc hiệu xúc tích hiện tại. Chẳng có điều gì bị đánh rơi hết. Chỉ có thăng hoa Dân Chủ vạn lần hơn, như bà Phó Doan của chúng tôi từng khẳng định. Cũng đừng cười khẩy là sau cuộc chiến thần thánh đốt cháy Trường Sơn để để giành chính quyền toàn cõi một cách thần kỳ thế này mà VN không có được một tác phẩm văn chương vĩ đại xứng tầm để quảng bá đến toàn thế giới cách thức xây dựng XHCN trên toàn cõi xứ này, từ mũi Cà Mau đến gần ải Nam Quan.
Xin được hỏi ngược là bên Mỹ có Hội Nhà Văn và Hội Nhà Báo chính thống từng tổ chức hoành tráng các trại viết văn và đại hội hàng năm như VN chúng tôi không? Nếu không có thì có thể nhân dân Mỹ quốc khó lòng hiểu được những nỗ lực phi thường của giới cầm bút có thẻ của chúng tôi. Mong là bà không thuật lại điều này cho bất kỳ ai, bởi đây là một bí mật quốc gia của chúng tôi: Cả hai hội Nhà Văn & Nhà Báo VN đang thi đua tổng hợp tất cả những kỹ thuật thượng thừa từng làm nên phương thức xây dựng XHCN đặc thù đậm đà màu sắc VN từ các lực lượng danh trấn giang hồ Всероссийская чрезвычайная комиссия (gọi tắt là KGB), Mật vụ NAZI, Vệ binh Cách mạng Iran, Mật vụ Bắc Triều Tiên, và …thôi, không nên kể tên của lực lượng mật vụ sau cùng rất gần gạnh với chúng tôi, cứ tạm gọi là mật vụ “lạ” vậy nhé! Đấy, một khi mà chúng tôi có được thành phẩm sau cùng của cuộc chạy đua  giải Nobel văn chương này thì chắc chắn bà Ngoại trưởng sẽ là một trong những người đầu tiên nhận sách. Chỉ xin thưa trước là chúng tôi không chủ trương “i-búc” bằng kỹ thuật số, do đó, chúng tôi sẽ gửi bằng phương tiện bưu kiện phát nhanh có hồi báo.
- ¥€$ -
Tiếp theo đây là câu trả lời cho câu hỏi “Thực tiễn công cuộc đổi mới, đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam trong 25 năm qua có ý nghĩa gì và đặt ra vấn đề gì?”. Đó là niềm hãnh diện lớn nhất của chúng tôi, bởi lẽ, quá độ lên chủ nghĩa xã hội là một sự nghiệp lâu dài, vô cùng khó khăn và phức tạp, vì nó phải tạo sự biến đổi sâu sắc về chất trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội.
Việt Nam đi lên chủ nghĩa xã hội từ một nước nông nghiệp lạc hậu, bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa, lực lượng sản xuất rất thấp, lại trải qua mấy chục năm chiến tranh, hậu quả rất nặng nề; các thế lực thù địch thường xuyên tìm cách phá hoại cho nên lại càng khó khăn, phức tạp, nhất thiết phải trải qua một thời kỳ quá độ lâu dài với nhiều bước đi, nhiều hình thức tổ chức kinh tế, xã hội đan xen nhau, có sự đấu tranh giữa cái cũ và cái mới. Nói bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa là bỏ qua chế độ áp bức, bất công, khai thác, bóc lột, quy hoạch, cưỡng chế; bỏ qua những thói hư tật xấu, những thiết chế, thể chế chính trị không phù hợp với chế độ xã hội chủ nghĩa, chứ không phải bỏ qua cả những thành tựu, giá trị văn minh mà chúng tôi đã phấn đấu đạt được trong thời kỳ phát triển chủ nghĩa Tư Bản Đỏ trên đường quá độ. Đương nhiên, việc kế thừa những thành tựu này phải trên quan điểm đồng đều có thể.
Nhờ vào đó, đặc biệt là nhờ quan điểm đồng đều có thể, mà hầu như chúng tôi không gặp phải bất kỳ vấn đề gì trong suốt 25 năm sang số đạp ga chiếc xe đổi mới. Một lý do khác nữa, là nhìn từ góc độ truyền thống đảng, cũng là một cách xiển dương văn hóa sửa sai trường kỳ, còn được coi là biểu hiện của đặc tính cầu thị, cầu tiến, cầu toàn mà không cầu tiêu, giống như đặc tính hòa mình, hòa giải, hòa hợp mà nhất quyết chẳng hòa tan của Trung ương Đảng chúng tôi, cho nên, mọi vấn đề đều sớm được triệt tiêu tận gốc trước khi nó tượng hình hay hiện hình. Quý quốc có câu nói cực hay là: “nô niêu sờ gút niêu”. Thì điều đó cũng là phương châm hoạt động của làng văn làng báo làng đài của chúng tôi: Không có tin trên báo/đài tức là xã hội ổn định, đếch có vấn đề gì.
- ¥€$ -
Sau cùng là “Những phạm trù nào mà Việt Nam và Mỹ có thể hợp tác chặt chẽ hơn nữa để thực hiện sứ mệnh cao cả” ở đoạn dẫn nhập bên trên.
Phải nói rằng cực kỳ sai lầm cho những ai nghĩ ngay đến phạm trù vũ khí. Chúng tôi thừa nhận là rất cần vũ khí hiện đại, nhưng chắc chắn là không cần ba hoa để mang họa bị vu khống là chạy đua vũ trang với láng giềng, đặc biệt là tay láng giềng ân nhân khổng lồ từng làm nên quá khứ của chúng tôi bằng lời hứa long trọng “sẽ chiến đấu đến người VN cuối cùng”, và từng thiết tha hướng dẫn chúng tôi những bài học giáo trừng rất đáng ghi tâm khắc cốt.
Vậy thì, những hợp tác thiết thực mà Mỹ và VN có thể tăng cường trong thời gian tới có thể bao gồm những gì?
Tôi mạnh dạn đề nghị một bản lộ đồ “4 Không + 2 Có”, như sau:
Một là: Cả hai bên KHÔNG tiến hành những Dự Luật Nhân Quyền về nhau. Quốc hội chúng ta có gì xài nấy, không ai xía chuyện tình cảm đời tư của ai.
Hai là: Cả hai bên KHÔNG cưỡng bức hay áp chế nhau vào quy chế CPC. Nói cách khác là kệ mịa nhau, chẳng mắc mớ gì mà gây rắc rối không cần thiết cho nhau.
Ba là: Cả hai bên KHÔNG đòi thăm tù nhân lương tâm hay đòi thả tù nhân chính trị của nhau. Tù ai nấy nhốt, chẳng cần phải báo cáo tình hình thăm nuôi hay liên hệ luật sư lôi thôi.
Bốn là: Cả hai bên KHÔNG đặt ra bất kỳ điều kiện gì một khi có lòng muốn viện trợ (nhân đạo/kinh tế/quân sự) cho nhau. Phải luôn luôn tâm niệm rằng của cho không bằng cách cho.
Năm là: Cả hai bên CÓ nghĩa vụ phải bảo vệ đại sứ quán và lãnh sự quán của nhau trước những cuộc biểu tình liên tục làm xấu hổ đảng cầm quyền và chính phủ liên hệ trước mặt bầu bạn quốc tế.
Sáu là: Cả hai bên CÓ quyền từ chối nhập khẩu từ phía bên kia bất kỳ những nguyên tắc, kỹ thuật, sách vở, phim ảnh liên quan đến Hạ bệ, Lật đổ, Đảo chính, hay Đấu tranh Bất bạo động.
Tất nhiên, khi nào nghĩ ra thêm những đề nghị thiết thân nào khác, chúng tôi sẽ bổ sung bằng văn bản.
- ¥€$ -
Trước khi dứt lời, hãy cho phép tôi được nhắc lãnh đạo quý quốc một vài điểm nhạy cảm, như sau:
Một là: Đừng bao giờ dạy dỗ chúng tôi cái nguyên tắc “Dân chủ và thịnh vượng luôn sóng đôi”, hay “cải cách chính trị và tăng trưởng đồng hành với nhau”. Điều đó, dưới con mắt của chính thể XHCN rạng ngời của VN hôm nay, nó không phải là hướng dẫn/khai sáng/đề nghị, mà chính là bộp tai/đá đít chúng tôi. Á à! “nô gút”, không nên, không nên!
Hai là: Đừng bao giờ mất công “Lo ngại về vấn đề nhân quyền, bao gồm cả việc giam giữ các nhân vật hoạt động, các luật sư và các blogger từng phát biểu ý kiến cách ôn hòa”, hoặc, “quan tâm về việc hạn chế tự do ngôn luận trên mạng, và phiên tòa sắp diễn ra để xử những sáng lập viên của Câu lạc bộ Nhà báo tự do”. Các bạn nói suông thì đã đành. Phần chúng tôi thì thường ra rất khi chịu nghe suông. Chúng ta hiểu nhau chỗ này chứ?
Ba là: Đừng bao giờ để tâm đến lời phát biểu lên gân của nguyên Tổng bí thư Phiêu Lê khơi gợi lại vết thương chiến bại duy nhất của Hoa Kỳ, lúc phu quân của bà Ngoại trưởng lần đầu tiên chân ướt chân ráo sang đây. Cũng đừng bận lòng chuyện “phân hóa chính phủ Obama” mà ngài nguyên Chủ tịch nước Triết Nguyễn đã phát biểu thành câu danh ngôn để đời của ổng. Nói vậy chứ mấy ổng không cố ý như vậy đâu. Người Việt Nam chúng tôi vẫn thích đùa đấy thôi, đó là truyền thống tự ti thành tự sướng từ thời Trạng Quỳnh lận. Vả, người ta vẫn bảo đừng nghe những gì cộng sản nói mà!
- ¥€$ -
Sau cùng, chúng tôi tin tưởng sâu sắc rằng, nhân dân Mỹ sáng tạo và năng động trong tiến trình xây dựng đất nước, nhất định sẽ đạt được những thành tựu to lớn, đưa nước Mỹ vượt qua những khó khăn ngặt nghèo trên con đường chông gai đầy thử thách và luôn khủng hoảng suy trầm của tư bản chủ nghĩa. Chúng tôi mong muốn, hai Đảng cầm quyền và hai nước chúng ta sẽ tiếp tục cùng sát cánh bên nhau vững bước trên con đường vì nền ổn định chính trị và kinh tế toàn cầu nói chung và sự an toàn đường biển thông thương giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương nói riêng.
Có thể tóm tắt chỉ trong 8 chữ: “Duy trì Hòa bình – Ổn định Khu vực”.
Đó cũng là niềm tin và tình cảm của chúng tôi gửi tới bà Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Hiêu-la-ry Cờ-lin-tơn, cùng toàn thể lãnh đạo nước Mỹ, hiện giờ và cả sau tháng 11 năm nay.
12-07-2012 – Kỷ niệm tròn đúng 17 năm quan hệ Mỹ-Việt ở cấp đại sứ.
Blogger Đinh Tấn Lực lược ghi từ băng gốc ngày 10/7.

Anh điếu cày của chúng ta đây rồi:


Anh điếu cày của chúng ta đây rồi:
Sep 24, '12 11:49 AM
by aqua for aqua's network
10 Comments

aquapham wrote today at 11:50 AM

aquapham wrote today at 11:50 AM

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Địa ngục ở trần gian.


Địa ngục ở trần gian.




Posted 13.03.2012 by tranhuythuan in CÓ THỂ LÀ BẠN CHƯA BIẾT?Để lại phản hồi

Họ rao bán Con gái Việt Nam nè!


Buy a wife from Vietnam for only 6000 USD.1. Guaranteed virgin2. Guaranteed to be delivered within 90 days3. NO extra charges4. If ran away within a year you get another one for FREE

-____-

“Mua 1 cô vợ Việt Nam giá 6,000 USD1. Bảo đảm còn trinh2. Bảo đảm giao hàng trong vòng 90 ngày3. Không phụ phí4. Nếu bị cô ta bỏ trong vòng 1 năm, được 1 cô khác miễn phí.”

ADVERTISEMENT


 









Thứ Tư, 05/09/2012, 09:30 (GMT+7)

Địa ngục ở trần gian

TT -  Khi mua một cô gái chỉ mất khoảng 30 triệu đồng nhưng có thể bóc lột được 3 tỉ đồng từ thân xác cô, thì việc buôn bán phụ nữ đã trở thành ngành “công nghiệp đen tối” tàn bạo và siêu lợi nhuận như mafia buôn ma túy.

Phóng viên Tuổi Trẻ đã thâm nhập vào thế giới này để tận mắt chứng kiến cảnh đời các cô gái ở địa ngục trần gian!


Kỳ 1:

Mua bán thân xác




Những cô gái Việt buộc phải “hành nghề” trong những khu nhà tồi tàn như thế này ở Xám Cáo - Ảnh: quốc việt

Mây đen của cơn bão số 4 vần vũ kéo về, nhưng chợ vùng biên vẫn tấp nập người. Trên một đại lộ ở thị trấn Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, khu Xám Cáo (theo phiên âm của người dẫn đường) như một thế giới biệt lập với dãy nhà tồi tàn lọt thỏm giữa các tòa cao tầng. Tuy nhiên, đây lại là nơi có nhiều người tới lui.


Thấy chúng tôi vừa dừng xe, người đàn bà đang ngồi giũa móng tay cười lả lơi...

Phận người trong “hang chuột”


Cô gái có vẻ đã kiệt sức vì tiếp quá nhiều lượt khách mà bằng chứng rõ ràng là chiếc sọt rác đầy ắp, nằm vật ra giường. Thấy khách chỉ ngồi hỏi chuyện, cô gái nhắc nhớ thanh toán nếu không sẽ bị “bà chị” đánh vì mở buồng rồi. Hình như sợ ả tú bà nên hỏi gì cô gái cũng chỉ ừ hử qua chuyện. Mãi khi chúng tôi nói chẳng biết có dịp nào gặp lại đồng hương nên bao luôn ba suất, tức 600.000 đồng tiền Việt, cô mới tươi tỉnh trở lại.


Buồng cách xa chỗ “bà chị”, nhưng cô vẫn dè dặt thì thầm giới thiệu tên mình là Nga ở Trực Ninh, Nam Định. Nghe hỏi tự nguyện qua Trung Quốc hay bị lừa bán, Nga thở dài: “Hai năm trước, em bị một thằng cô hồn đểu ở Hà Nội lừa bán chứ ai thèm qua đây”. Cô kể sau hơn một năm bị ép bán dâm ở khách sạn, mình đã thành hàng dạt nên mới lay lắt ở Xám Cáo mạt hạng này.


“Bà chị” của Nga cũng quê Nam Định, từng bị lừa bán, rồi đưa đẩy thế nào lại cặp với một thằng ma cô Trung Quốc để thành tú bà chăn dắt gái khác.

Xám Cáo trước là đất nông nghiệp, làm lò gạch ven thị trấn Đông Hưng. Nó là chốn chơi bời rẻ tiền cho giới lao động bản xứ và dân qua lại buôn bán khu mậu biên. Sau đô thị hóa đến, nhiều điểm mại dâm chuyển chỗ khác, kẻ còn lại cố bám trụ trên bãi đất đang ngày càng thu hẹp.


Các cô ở đây đều là người đã bị dạt sau thời gian làm việc. Nhiều cô tìm đường về nước. Một số cô bị nhiễm bệnh chán đời hoặc có hoàn cảnh gia đình, lay lắt ở ổ chuột này với giá bán mình chưa bằng nửa nơi khác!


Những ngày ở Đông Hưng, chúng tôi tiếp tục được thổ địa biên giới dẫn đi tìm hiểu thân phận các cô trôi dạt xứ người. Cũng như vùng biên mậu Hà Khẩu, tỉnh Vân Nam hay Pò Chài, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, những khu “đèn đỏ” ở thị trấn Đông Hưng có đủ đẳng cấp ăn chơi cho kẻ lắm tiền lẫn dân bần cùng.

Hầu hết khách sạn đều có gái, nếu không cũng gọi đến được.

 Ngay khách sạn kế quán chúng tôi ăn trưa cũng có mười cô gái Việt đang ở trên lầu. “Các bạn uống rượu xong cứ vào khách sạn này cho em nó hầu, đi đâu làm chi” - gã chủ quán cười đểu. Nhưng nhiều nhất chính là các shop cắt tóc, massage. Lúc chúng tôi đến khu phố cũ (còn gọi phố cổ), một dãy “shop người” kín kín hở hở lả lơi mời chào.


Người dẫn đường dừng lại ở địa chỉ quen, bà chủ người Trung Quốc nắm tay kéo tuột chúng tôi vào. Ngay sau phòng khách bé xíu chỉ vừa đặt đủ chiếc bàn và vài ghế con là dãy buồng cho khách hành sự.

 Chúng cũng nhỏ xíu như hang chuột, nhưng sạch sẽ hơn và đều buông rèm chứng tỏ đang kẹt khách.





Nhiều cô gái Việt bị quản thúc trong những ngôi nhà “đèn đỏ”- Ảnh: G.P.


Tràn ngập chợ người

Ở vùng biên mậu Đông Hưng, phụ nữ cầm lái xe điện cũng sẵn sàng vui vẻ chở khách tìm đến điểm mại dâm trong vòng không quá 10 phút. Nhưng càng đi sâu vào nội địa, chúng tôi càng chóng mặt với các chợ tình dục đầy ắp kẻ mua người bán và hầu như công khai tất cả.

Chính đám tú bà, tú ông cũng cho rằng chế độ một con ở Trung Quốc dẫn đến thiếu hụt nữ giới nghiêm trọng, nên đàn ông “ăn bánh trả tiền” để giải quyết ức chế sinh lý. Và đó chính là nguyên nhân khiến nhiều cô gái Việt sa chân vào con đường địa ngục xứ người.


Ngán ngẩm rời các khu “đèn đỏ” đầy phận người tủi nhục ở Đông Hưng, chúng tôi đón xe buýt ngược lên thị trấn Giang Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. 12g trưa, mặt đường nhựa nóng như đổ lửa, nhưng trong xe buýt cũ kỹ càng ngột ngạt hơn khi nó vừa rời bãi đã dừng lại đón tốp khách khác thường.

Ba cô gái không quá tuổi 18, gương mặt xinh đẹp nhưng buồn uất lọt thỏm giữa sáu gã lực lưỡng. Một gã phải cao hơn 1,8m, mập nần nẫn cỡ heo tạ có vẻ đại ca, đẩy cô xinh xắn và nở nang nhất ngồi ghế xe kế mình.


Mồ hôi, nước mắt ở Lình Coóng

Ở thị trấn Lình Coóng, tỉnh Quảng Đông, nhiều quán “đèn đỏ” còn tập trung lại với nhau thành từng khu để khách dễ tìm và cạnh tranh với các khu khác. Dân chơi bời không đủ tiền vào khách sạn, có thể đến các phố đầy tiệm cắt tóc, massage mà mới từ 7g sáng đã có các cô trẻ đẹp ăn mặc hở hang ngồi vẫy khách.

Hầu hết các cô gái Việt ở Lình Coóng đều bị lừa bán qua. Sau khi bị bóc lột tàn tạ, các cô trở thành hàng dạt, không bị quản lý chặt nữa nên có thể tự tìm đường về nước. Một số cô đưa đẩy thành nhân tình hay vợ hờ của đám ma cô người địa phương để rồi lại làm tú bà chăn dắt, hành hạ các cô gái khác.


Mới nhìn cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư có nước da trắng mịn, cao dong dỏng hơn 1,6m và ánh mắt trong veo ở tuổi 17, chúng tôi khó tin cô đã bị vùi dập gần một năm ở địa ngục xứ người. Cùng với ba bạn gái trẻ khác đồng cảnh bị lừa bán, Thư là “món hàng” cao giá, đắt khách nhất ở tiệm massage của “mẹ” Bạch ở Lình Coóng. Tú bà này 50 tuổi, quê ở Bắc Giang, cũng từng bị lừa bán sang lấy chồng Trung Quốc, rồi trở lại lừa những cô gái khác.


Tiệm bà Bạch nằm giữa con đường “đèn đỏ” có tên tiếng Trung dịch ra nghĩa Việt là Phố Cụt. Tuy là chủ Việt, nhưng mụ Bạch mua bán thân xác các cô gái cũng ồn ào không kém gì đám chủ chứa địa phương. 7g, Thư và các bạn Ly, Phương,

 Ba đã phải mặc quần ngắn, áo hở ngực ngồi vẫy khách ở tiệm massage mà bên trong là dãy “buồng” để hành sự.


Chiều khách xong, các cô được nhận tiền, nhưng ngay sau đó phải nộp không sứt mẻ một đồng cho bà chủ. Những cô trẻ đẹp như Thư nhiều ngày phải tiếp 40 lượt khách. Trung bình mỗi khách nửa giờ, các cô không có thời gian ngủ, thậm chí đánh lại lớp son phấn nhòe nhoẹt trong mồ hôi và nước mắt! Còn đám tú bà ngồi vắt chân, thu được hàng chục triệu đồng từ nỗi cay đắng, ê chề của mỗi cô gái.


QUỐC VIỆT

Địa ngục ở trần gian - Kỳ 2:

Những đường dây buôn gái


TT - “Qua đây không làm gái thì làm tiểu thư à? Mày không tiếp khách, tao kêu bọn ma cô hiếp, chích thuốc nghiện cho thân tàn ma dại. Không thì tao vất vào rừng cho bọn xã hội đen...”. Nếu không được tận mắt, tận tai nghe tâm sự đầy nước mắt tủi nhục của các cô gái bị vùi dập ở xứ người, sẽ rất khó tin chuyện này lại có thật!


Bẫy tình

Những ngày lang thang ở các chợ người Trung Quốc và cố gắng tiếp cận các cô gái bị đày đọa tình dục, chúng tôi đã phát hiện rất nhiều con đường dẫn đến địa ngục trần gian. Đằng sau cuộc gạt tình, những vụ bán người vẻ đơn giản như “vì thiếu tiền chơi game” là những đường dây buôn người thật sự với nhiều thủ đoạn thâm độc, tàn bạo.


Cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc bị lừa bán qua Trung Quốc lúc chưa tròn 18 tuổi thật ra chỉ là một trong nhiều nạn nhân của đường dây buôn người này. Đến khi phải cắn răng chịu khách vùi dập,

Thư vẫn còn nghĩ thằng “người yêu” kẹt tiền chơi bời nên liều bán cô. Mãi sau gặp thêm các cô gái khác cũng đồng cảnh ngộ bị đường dây này lừa bán, Thư mới hiểu sự thật đen tối của “người yêu” là một kẻ chuyên buôn người.


Giữa năm 2010, Thư lang thang trên mạng Internet thì quen Tú Anh (tên thật là Nguyễn Anh Tú, sinh năm 1988, ở thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc).

Thiếu nữ ở ruộng đồng nhanh chóng choáng ngợp với anh chàng đẹp trai có dáng dấp như diễn viên Hàn. Trong khi gã buôn người lần hồi đưa cô vào tròng thì Thư lại mê mẩn mối tình sét đánh.

Thư và Tú Anh đã tổ chức một đám cưới rình rang trên mạng. Dù chỉ cưới ảo nhưng cô cũng phải miệt mài đêm ngày cày game suốt sáu tháng để có tiền sắm váy áo, nhẫn kỷ niệm ngày cưới.


Trước tết 2011, Tú Anh rủ Thư đi chơi cùng các bạn mình. Đó là Cao Thị Hồng Lương và Phùng Thanh Tuấn mà về sau Thư mới biết là đồng bọn từng lừa bán các cô gái khác. Ả Lương, biệt danh là Linh Lương hay Linh Béo, rủ cả nhóm lên biên giới Lạng Sơn buôn quần áo.

Tối đặt chân tới vùng biên, Linh Béo trả tiền cho một phụ nữ địa phương dẫn đường tắt qua đất Trung Quốc, sau đó thuê xe thẳng lên thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Chặng đường buôn người đầu tiên trót lọt, đến đây chúng nhập bọn với “mẹ” Ngọc ở Nam Ninh. Đó là mụ tú bà 50 tuổi, tên thật Nguyễn Thị Biên, quê Bắc Giang, từng chăn dắt Linh Béo làm gái bán dâm ở Nam Ninh, rồi bày đường đi nước bước cho Linh Béo lại lừa bán các cô gái khác.

Ứa nước mắt tủi thân,

Thư tâm sự: “Bỡ ngỡ tới Nam Ninh, em thấy bụng mình như lửa đốt. Mấy ngày xa gia đình rồi, trong khi bà Ngọc và Linh Béo lúc nói chờ lấy quần áo, khi lại bảo đợi xin việc. Còn Tú Anh cứ lầm lì không nói gì”.

Tuy nhiên, lúc này Thư vẫn chưa biết mình đã rơi vào tay bọn buôn người. Ở nhà bà Ngọc vài ngày, chúng lại đón xe đưa Thư đến một thị trấn đông đúc có tên là Lình Coóng. Sa chân đến đây, thôn nữ này mới biết mình đã bị bán cho bà Bạch cũng là người Việt. Đợi đêm xuống, cô leo tường bỏ trốn.

Chính Tú Anh và Linh Béo bắt Thư lại. Chúng đè nghiến Thư xuống sàn nhà làm lưng cô bật máu vì rách da. Vừa tát cô, chúng vừa hăm dọa: “Mày bỏ trốn nữa, bọn tao rạch nát mặt cho đi ăn xin”.


Thư càng khóc, chúng càng đánh chửi: “Người Hoa kỵ tiếng khóc xui xẻo”. Sau đó, cả bọn lặng lẽ về khi đã ngã giá bán được Thư cho bà Bạch. Qua hai ngày bỏ đói, nhốt cô trong phòng kín, bà ta mở cửa kêu Thư ra đi làm. Cô ngơ ngác hỏi làm gì. “Làm gái chứ làm gì. Tao mua mày 100 triệu đồng để nuôi không mày à?”.

 Bà Bạch lộ rõ mặt tú bà hung ác khi vừa đánh vừa dọa cho bọn ma cô hiếp dâm, chích Thư thuốc nghiện nếu cô không chịu nghe lời.

Về sau, cô mới cay đắng biết thân xác mình thật sự chỉ được bà Bạch mua giá rẻ mạt 10.000 tệ (tiền nhân dân tệ Trung Quốc, bằng khoảng 30 triệu đồng tiền Việt). Mụ tú bà hét khống để bóc lột cô gái ngây thơ phải kiếm tiền cho mình!





Con sông biên giới Bắc Luân, nơi nhiều cô gái bị lừa bán sang Trung Quốc - Ảnh: QUỐC VIỆT

10 ngày, ba phận người


Khi phải cùng các cô gái khác cam chịu thân phận cay đắng ở địa ngục xứ người, Thư mới ngậm ngùi biết chỉ sau cô ít hôm, bọn Tú Anh, Linh Béo lại lừa bán trót lọt thêm hai cô gái nữa vào ổ quỷ này.


Ở tuổi 21 nhưng Vũ Thùy Ly, quê Bỉm Sơn, Thanh Hóa, hằn sâu nét mệt mỏi, u uất khi tâm sự với chúng tôi: “Năm 18 tuổi, em đang học cao đẳng giao thông vận tải ở Hà Nội thì bạn gái ở Vĩnh Phúc rủ về quê chơi.

Con đường tủi nhục của em bắt đầu từ đây...”. Ly ngậm ngùi kể nhà mình rất nghèo. Cha làm công nhân, mẹ quanh quẩn với ruộng, hay cãi cọ nhau. Ly rất buồn, đặt nặng tình cảm vào bạn bè. Năm 2010, về quê bạn ở Vĩnh Phúc, cô lại quen với Tú Anh, Tuấn, Linh Béo qua những lần “buôn chuyện” trên mạng.

Gặp nhau vài buổi, chúng đã bỏ tiền bao Ly và cả cô bạn lên chợ biên giới Trung Quốc chơi. Hai cô thôn nữ lúc này mới 18 tuổi, không mảy may nghi ngờ lòng dạ nhẫn tâm của bọn buôn người.

Chiều mùa đông ngày 23-12-2010, cả nhóm đặt chân đến Đồng Đăng. Linh Béo mua cho Ly và cô bạn đôi giày để đi bộ đường rừng qua biên giới.


Đi bộ khoảng hơn một giờ ra được đường lớn, Linh Béo vẫy taxi. Nhưng chỉ ngồi xe một đoạn, cả nhóm lại xuống, gọi xe ôm len lỏi đường rừng vì có kiểm soát công an cơ động Trung Quốc phía trước.

 Sau đó, cả nhóm lại lên taxi đi thẳng tới thành phố Nam Ninh và cũng vào nhà “mẹ” Ngọc mà bọn Linh Béo đã dẫn Thư vào.

Thấy hai cô gái ngây thơ, tươi trẻ, Ngọc ngọt nhạt: “Mấy đứa cứ ở chơi với cô hôm nay, rồi mai ra chợ lấy hộ cô ít quần áo”. Sáng sau, “chồng” bà Ngọc là một gã đứng tuổi người Trung Quốc đi mua vé xe để cả nhóm đi tiếp.

Ngồi xe chạy suốt đến Lình Coóng, Ly và bạn rất đói nhưng vẫn chưa nghi ngờ mình bị bán vì vẫn có nhóm “bạn tốt” Linh Béo đi chung.


Khi đến nhà bà Bạch trời đã khuya. Cả nhóm mệt mỏi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau, Ly và bạn thấy “mẹ” Ngọc cùng nhóm Linh Béo mất tăm.

Đôi bạn ngơ ngác hỏi thì bà Bạch lạnh lùng: “Chúng cầm tiền về hết rồi”. Hai cô bắt đầu hoảng sợ khi thấy Thư (bị bán sang trước 10 ngày) xanh xao đang ngồi ủ rũ trang điểm, chuẩn bị làm việc gì đó.

Ly ngơ ngác xin bà Bạch: “Các bạn về rồi, vậy bọn cháu về luôn nhé”. “Về cái mả tiên sư nhà chúng mày.

Bị bán rồi mà không biết à”- bà Bạch cười nhạt. Ly và bạn bật khóc tức tưởi: “Bán chúng cháu làm gì ạ?”. “Làm gái cho người ta chơi chứ làm gì” - bà Bạch hét to. Ly rấm rứt: “Vậy bán bao nhiêu để bố mẹ cháu chuộc được không ạ?”.

 Bà Bạch xấn xổ tới hai cô gái đang run rẩy: “Chuộc cái mả tiên sư nhà bọn mày. Mỗi đứa tao mua 100 triệu ấy. Chuộc nổi không?”.


Hai cô gái tái mét, chết lặng. Ngay sau đó tú bà này gọi điện thoại cho bà Vân nào đó để tiếp tục bán Ly, còn cô bạn thì giữ lại. Nhìn hai người bạn mới vừa đau khổ sa chân, Thư cũng ứa nước mắt. Chỉ mười ngày, bọn Tú Anh đã bán cả ba người vào địa ngục trần gian!


QUỐC VIỆT

-----------------------------------------------

Có những cô gái mang thai với chính kẻ buôn người đội lốt “người yêu” cũng bị bán và bắt phá thai để tiếp khách. Thậm chí chúng còn vào tận nhà để cướp các cô ngay giữa làng quê.